1) Người ngu
ăn muối
2) Để dành
sữa
3) Khoanh
tay chịu đòn
4) Vợ giả
chết dối chồng
5) Khát
không uống nước
6) Giết con
cho đủ gánh
7) Nhận
người làm anh
8) Trộm áo
nhà vua
9) Kẻ ngốc
khen cha
10) Nhà giàu
cất lầu
11) Bà La
Môn giết con
12) Quạt
nước đường
13) Sự thật
chứng minh
14) Giết kẻ
dẫn đường
15) Muốn con
mau lớn
16) Tưới mía
bằng nước mía
17) Vì nhỏ
mất lớn
18) Trên lầu
mài dao
19) Ghi dấu
trên thuyền
20) Trả
thịt
21) Cầu
con
22) Bán trầm
hương
23) Trộm
mền
24) Gieo
mè
25) Nước và
lửa
26) Bắt
chước vua
27) Trị vết
thương
28) Xẻo
mũi
29) Đốt
áo
30) Nuôi
dê
31) Mua
lừa
32) Trộm
vàng
33) Chặt cây
tìm trái
34) Thâu
ngắn đường đi
35) Thấy
bóng trong gương
36) Lầm móc
con mắt
37) Giết
trâu
38) Bảo nước
đừng chảy
39) Sơn tường
40) Người
sói đầu tìm thuốc
41) Hai con
quỷ tranh vật
42) Che da
lạc đà
43) Mài
đá
44) Ăn
bánh
45) Giữ
của
46) Ăn trộm
trâu
47) Giả
tiếng chim kêu
48) Chó và
cây
49) Vị tiên
lầm lộn
50) Sửa lưng
gù
51) Người tớ
gái
52) Trò vui
giả dối
53) Lão sư
bị hành hạ
54) Đầu và
đuôi rắn tranh cãi
55) Cạo râu
vua
56) Cái
không có
57) Bị đạp
rụng răng
58) Chia
của
59) Xem làm
bình
60) Thấy
vàng dưới nước
61) Tạo hình
người
62) Ăn thịt
gà
63) Chạy
trốn
64) Quỷ
trong nhà cũ
65) Ăn bánh
độc
66) Chết
chìm
67) Đánh
cuộc
68) Hại
người thành hại mình
69) Tổ
truyền ăn mau
70) Nếm trái
cây
71) Đui
mắt
72) Sưng
môi
73) Ngựa
đen, đuôi trắng
74) Mang
bình nước tắm
75) Giết lạc
đà
76) Nông phu
mơ tưởng công chúa
77) Tìm
sữa
78) Đi không
rồi lại về không
79) Gánh ghế
cho vua
80) Uống
thuốc để rửa
81) Không
nên vu oan cho người hiền đức
82) Gieo
lúa
83) Khỉ bị
đánh
84) Nguyệt
thực
85) Đau
mắt
86) Vì của
giết con
87) Bọn cướp
chia của
88) Khỉ mất
đậu
89) Chuột
vàng và rắn độc
90) Lượm
được tiền
91) Người
nghèo
92) Đứa nhỏ
được đường
93) Bà già
đánh cọp
94) Hiểu
lầm
95) Hai chim
bồ câu
96) Giả
mù
97) Cướp áo
lông dê
98) Đứa nhỏ
bắt rùa
Lúc đầu, kinh điển Phật giáo gồm hai bộ chính là “kinh” (sutra) và “luật” (vinaya): “Kinh” ghi lại giáo lý của Đức Phật, “Luật” là những giới luật mà Đức Phật đã chế định cho hàng tăng nhân tu hành tại các tự viện. Về sau này có thêm những lời chú giải về kinh và luật đó, và được gọi chung là “luận” (abhidharma), kết quả là có ba bộ sách gồm kinh, luật, và luận, tức là “Tam Tạng” (Tripitaka). Dần dần xuất hiện những dị biệt trong những lời giải thích về giáo lý của Đức Phật và giới luật của tự viện; và, điều đó gây ra sự phân rẽ trong cộng đồng Phật giáo, đưa tới sự phân chia thành hai bộ phái chính yếu đó là Thượng Tọa Bộ (Therevada) có tinh thần bảo thủ và Đại Chúng Bộ (mahasamghika) có tinh thần cấp tiến. Mỗi bộ phái có một bộ kinh điển riêng, được coi là chính thức bao gồm những quan điểm của mỗi phái.
Chúng tôi sử dụng cookie để cung cấp cho bạn trải nghiệm tốt nhất trên trang web của chúng tôi. Nếu tiếp tục, chúng tôi cho rằng bạn đã chấp thuận cookie cho mục đích này.