Nghiên Cứu Về Triết Học Tánh Không

29 Tháng Mười Hai 201200:00(Xem: 14062)

NGHIÊN CỨU VỀ
TRIẾT HỌC TÁNH KHÔNG
Nguyên tác: Pháp sư Ấn Thuận
Chuyển ngữ: Tỳ-kheo Thích Nhuận Thịnh

MỤC LỤC
LỜI TỰA
CHƯƠNG I. A-HÀM – KHÔNG VÀ CON ĐƯỜNG GIẢI THOÁT

1. Dẫn nhập
2. Bàn thêm về con đường giải thoát
3. Không và tâm giải thoát
4. Vô lượng
5. Vô sở hữu
6. Vô tướng
7. Không và tánh không
8. Không là dẫn đường cho Ba tam-muội
9. Ba tam-muội, ba xúc, ba Pháp ấn
10. Thắng giải quán và chân thật quán
CHƯƠNG II. BỘ PHÁI – KHAI TRIỂN Ý NGHĨA CỦA KHÔNG
1. Nghĩa của “Không” căn cứ trên sự nghe và tư duy mà triển khai
2. Thắng nghĩa không và đại không
3. Sanh diệt như huyễn – không đến không đi
4. Thuyết về ngã không và pháp không của học phái Thanh văn
5. Thường không – không ngã và ngã sở
6. Ba loại Tam-ma-địa
7. Phân loại của Không
8. Chư hành là Không và Niết-bàn không
9. Nhị đế và tất cả pháp là không, vô ngã
10. Hệ phái Đại chúng bộ và pháp không
CHƯƠNG III. KINH BÁT-NHÃ – NHẤT THIẾT PHÁP KHÔNG THẬM THÂM
1. Sự phiên dịch kinh Bát-nhã
2. Tánh không của pháp là tên gọi khác của niết-bàn
3. Bát-nhã của Đại thừa và kinh A-hàm
4. Sự phát triển và phân loại của Không
5. Giải thích về Không
6. Ý nghĩa quan hệ song song của không
7. Tự tánh không và vô tự tánh không
8. Không và tất cả pháp
9. Pháp không như huyễn
CHƯƠNG IV. LONG THỌ - SỰ THỐNG NHẤT CỦA TRUNG ĐẠO DUYÊN KHỞI VÀ GIẢ DANH KHÔNG TÁNH
1. Long thọ và những luận thư của Long thọ
2. Trung luận và kinh A-hàm
3. Tư tưởng trung tâm của Trung luận
4. Duyên khởi – bát bất duyên khởi
5. Giả danh – thọ giả
6. Tánh không – vô tự tánh không
7. Trung đạo – Trung luận và Trung quán
8. Như huyễn – duyên khởi tức không tức giả

Chủ đề của sách này chính là ‘không’. Nói đơn giản: cái không của A-hàm là xem trọng con đường giải thoát để tu trì. Cái không của Bộ phái dần dần có khuynh hướng bình luận, phân tích về ý nghĩa của pháp. Cái không của Bát-nhã là ‘nghĩa sâu sắc’ của sự thể ngộ. Cái không của Long thọ là là giả danh, tánh không của kinh Bát-nhã, và sự thống nhất trung đạo và duyên khởi của kinh A-hàm. Tất cả pháp đều là không của Phật pháp Đại thừa là không lìa khỏi Phật pháp – lập trường căn bản của duyên khởi và trung đạo; là Trung luận (thuộc lý luận), cũng là Trung quán (thuộc thực tiễn). Tuy nhiên, gọi là ‘nghiên cứu’, mà kỳ thật chỉ là trích dẫn, thuật lại kinh điển để trình bày, không có sự phát huy của tự mình. Mới gần đây tôi thấy được mục lục của Thế giới Phật học danh trước dịch tùng, biết rằng có Bát-nhã tư tưởngTrung quán tư tưởng do tập thể gồm Kajiyama Yuuichi [梶山雄一], v.v, trước tác, tôi không thể đọc được và tham khảo, thật vô cùng nuối tiếc! Hi vọng có thể có một vài quan điểm và ý kiến chung với nhau!


Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn