Ông Huỳnh Ngọc Tuấn bị công an Hà Nội đánh gãy xương ức

29 Tháng Bảy 201520:20(Xem: 2947)
Ông Huỳnh Ngọc Tuấn
Ông Huỳnh Ngọc Tuấn

Cuối tháng 12 vừa qua, ba tôi – ông Huỳnh Ngọc Tuấn đi Hà Nội thăm các bằng hữu cùng chí hướng.

Sáng ngày 31 tháng 12 năm 2013, ba tôi cùng các cựu tù nhân lương tâm bao gồm anh Phạm Bá Hải, Luật sư Lê Thị Công Nhân cùng chồng và con gái đến thăm gia đình anh Phạm Văn Trội. Khi mọi người đang ăn trưa với gia đình chủ nhà thì bị công an xã, an ninh thường phục ập đến đập cửa xông vào nhà và bắt lên Ủy ban nhân dân xã Chương Dương làm việc.

Tại đây, mọi người bị công an uy hiếp đánh đập, chửi mắng thậm tệ. Ba tôi bị đánh nặng nhất. Ông bị bốn tên công an thay nhau đấm đá liên tiếp vào đầu, bụng và ngực. Chiều tối hôm đó, mọi người đưa ba tôi vào một bệnh viện để khám thương và săn sóc y tế. Khi tới nơi thì an ninh đã chờ sẵn và giả dạng nhân viên bảo vệ của bệnh viện (một vài người bạn đi theo đã nhận ra một viên an ninh mà họ biết trước đây). Tại đây, bác sĩ khám và kết luận là không bị gì. Sau khi về Đà Nẵng, ông vào bệnh viện Hoàn Mỹ Đà Nẵng khám lại một lần nữa. Bác sĩ khám qua loa và bảo không có vấn đề gì nghiêm trọng.

Sau một tuần về quê Quảng Nam, chiều ngày 7 tháng 1 năm 2014, ba tôi thấy choáng váng và đau buốt ở ngực. Ông bí mật đến một phòng khám có uy tín ở thành phố Tam Kỳ để chụp X quang vì sợ an ninh có thể áp lực bác sĩ và tác động đến kết quả khám bệnh.

Bác sĩ tại đây đã nhanh chóng chụp X quang và tìm ra nguyên nhân đau ngực là do xương ức đã bị gãy… Nhưng do chưa yên tâm, ba tôi cố gắng vào Sài Gòn chiều ngày 8 tháng 1 năm 2014 để khám lại thật kỹ. Hiện giờ sức khỏe ba tôi rất tệ vì ông bị tiểu đường đã gần hai mươi năm và vốn đã ốm yếu sau 10 năm tù đày.

Tôi trình bày sự việc và mong mọi người lên tiếng để tố cáo tình trạng vi phạm nhân quyền nghiêm trọng của nhà cầm quyền ngõ hầu có thể bảo vệ cho gia đình tôi cũng như cho những người đấu tranh cho tự do, dân chủ trong bối cảnh sự đàn áp, đánh đập người dân và các nhà hoạt động ngày càng leo thang ở Việt Nam.

Huỳnh Thục Vy


huynhngoctuan04huynhngoctuan03huynhngoctuan02
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
22 Tháng Chín 2022(Xem: 138)
thiền Tứ Niệm Xứ là con đường duy nhất để chấm dứt hoàn toàn khổ đau. Pháp môn này giúp hành giả có thể khiến tâm an trú trong chánh niệm, tỉnh giác, xả ly tham ái, đạt tâm vô ngã, không thủ chấp, giải thoát toàn bộ lậu hoặc có đầy đủ từ bi và trí tuệ và, từ bi và trí tuệ chính là động lực khiến hành giả đồng cảm với những nỗi khổ của tha nhân. Trên căn bản của đại bi tâm hành giả sẽ không ngừng vận dụng mọi thiện phương tiện để cứu độ chúng sinh giải thoát vòng luân hối sanh tử. Do đó, hãy tinh tấn thực hành thiền Tứ Niệm Xứ để giải thoát khổ đau cho mình và muôn loài...
22 Tháng Tám 2022(Xem: 263)
08 Tháng Tám 2022(Xem: 382)
Ngày lễ Vu Lan không chỉ đơn thuần mang ý nghĩa báo hiếu mà nó còn mang ý nghĩa tổng quát về mối liên hệ mật thiết giữa con người với con người và giữa con người với xã hội. Theo thông lệ, ngày lễ Vu Lan - Tự Tứ được tổ chức sau khi chư Tăng kết thúc mùa an cư kiết hạ với mục đích nương tựa vào sức mạnh thanh tịnh hòa hợp của Tăng Đoàn để nâng cao khả tính báo ân và dụng lực cứu khổ.
19 Tháng Bảy 2022(Xem: 670)
Sáng nay, ngày 19/07/2022 vào lúc 12 giờ trưa. Trong đạo tình linh sơn cốt nhục HT Thích Viên Lý-Chủ Tịch Tăng Đoàn GHPGVNTN Hải Ngoại đã quan lâm đến Chùa Việt Nam-Los Angeles để hộ niệm và cung tiễn nhục thân của Cố Hòa Thượng thượng Như hạ Minh. Kính ngưỡng nguyện Giác Linh Người Cao Đăng Phật Quốc, Hội Nhập Ta Bà Phân Thân Hoá Độ.
19 Tháng Bảy 2022(Xem: 655)
Vu lan là ngày đại lễ thiêng liêng của Phật giáo. Nhưng ngày nay, lễ Vu lan không chỉ là ngày lễ riêng của Phật giáo, mà do tính khế cơ, khế lý nên đã nghiễm nhiên trở thành ngày lễ truyền thống văn hóa, mang đậm tính nhân văn của nhiều dân tộc văn minh trên toàn thế giới. Nhất là dân tộc Việt Nam thân yêu, một dân tộc vốn có nếp sống tâm linh cao đẹp từ thuở cha ông chúng ta dựng cờ mở nước. Điều nầy, cho thấy ý nghĩa ngày lễ Vu lan đã ảnh hưởng sâu rộng đến đời sống tâm linh của dân tộc và nhân loại biết chừng nào!